Trong sự yên tĩnh của vũ trụ, nơi những ngôi sao thì thầm những bí mật,
Tiếng vọng tình yêu vang lên, tần số vượt thời gian.
Đó là nhịp đập nhanh hơn trong trái tim của sự sáng tạo,
Một mối liên kết kéo dài khoảng trống giữa các quốc gia.
Tình yêu không phải là cái chạm thoáng qua của một cơn gió thoảng qua,
Cũng không phải chuyến bay phù du của sự thoải mái của một con chim ruồi.
Đó là nhịp trống đều đặn của dàn nhạc lớn của cuộc sống,
Một giai điệu kéo dài, rất lâu sau khi lên cao.
Trong hoàng hôn của tâm hồn, nơi bóng tối nhảy múa,
Tình yêu là ánh sáng xua tan những mối tình lãng mạn đen tối nhất.
Đó là ngôn ngữ thầm lặng trong thiết kế của vũ trụ,
Một sức mạnh ràng buộc chúng ta, bất chấp thử thách của thời gian.
Tiếng vọng của tình yêu là tiếng cười sống lâu hơn nước mắt,
Bàn tay xoa dịu nỗi đau, nỗi sợ hãi đến sợ hãi.
Đó là cây cầu bắc qua vực sâu của con người chúng ta,
Một lời hứa trường tồn, vượt qua mọi mùa.
Trong trái tim tĩnh lặng, nơi ký ức ngự trị,
Tiếng vang của tình yêu là bài hát mà chính cuộc sống có thể kể.
Đó là di sản mà chúng ta để lại, trong từng lời nói và hành động,
Một minh chứng cho niềm tin vĩnh cửu, kiên cường của tình yêu.
Vậy nên chúng ta hãy lắng nghe, chúng ta hãy cảm nhận, chúng ta hãy ôm lấy,
Tiếng vọng vĩnh cửu của vòng tay dịu dàng của tình yêu.
Vì trong tiếng vang này, chúng ta tìm thấy sự hiệp thông thực sự của chúng ta,
Một bản giao hưởng của tâm hồn, trong sự sùng kính vượt thời gian.