1
Một người đàn ông to lớn, nặng không dưới 200 kg, hậm hực chạy tới xin tôi mượn nhà vệ sinh.
Điều tôi ghét nhất là khi có người lạ đến mượn nhà vệ sinh, không phân biệt giới tính.
Nhưng khi người ta xa nhà, đôi khi họ thực sự bất lực. Ai lại muốn mượn phòng tắm của người khác trừ khi họ không có lựa chọn nào khác?Bạn không thể trả lại nếu bạn mượn nó.
Thế là tôi do dự hai giây, rồi chỉ anh ta về hướng phòng sau và nói phòng tắm ở đó.
Không ngờ anh lại hỏi: Có khăn giấy không?Tôi muốn đi đến cỡ nữ hoàng.
Phòng tắm được trang bị nước ngọt chất lượng cao hàng ngày vì chúng ta cần tự sử dụng.Nhưng câu hỏi của ông béo này khiến tôi thấy khó chịu toàn thân. Nó đơn giản là kinh tởm.
Làm sao một người đàn ông lạ có thể xin khăn giấy trước mặt một người phụ nữ lạ?Tôi không phải mẹ của bạn, và tôi sẽ không bao giờ ghét bạn.
Cũng có người đến mượn nhà vệ sinh. Nếu cần, họ sẽ chủ động bỏ ra một đô la để mua một gói khăn giấy nhỏ. Họ sẽ không nói rõ ràng rằng họ muốn kích thước lớn hơn.
Nghĩ rằng anh ấy thậm chí không thể quay người trong phòng tắm nhỏ của chúng tôi vì anh ấy nặng khoảng 200 pound, tôi rất hối hận khi đồng ý cho anh ấy sử dụng phòng tắm.
Nhưng tôi chưa kịp trả lời thì Mã anh đã không nhịn được nữa chỉ tay ra phía ngoài nói: Đi bên trái, có nhà vệ sinh công cộng.
Lúc đó, anh Mã đang ăn trưa ở cửa phòng sau.
2
Anh chàng mũm mĩm ở nhà máy đằng sau anh ta vẫn còn độc thân ở độ tuổi bốn mươi nên chúng tôi luôn gọi anh ta là mũm mĩm.
Anh ấy nói rằng thẻ ngân hàng của anh ấy bị khóa và anh ấy không thể thanh toán nên nhờ tôi giúp anh ấy mua một ít rau răm trên mạng.
Tôi tò mò và hỏi anh ấy tại sao lại mua cái này. Ở nông thôn có rất nhiều loài hoang dã.
Ông nói rằng ông bị bệnh trĩ, và có người đã mách cho ông một bài thuốc dân gian: đun sôi rau răm lấy nước uống sẽ khỏi bệnh.Ở quê đúng là có nhiều, nhưng tiếc là tôi không ở quê, nước ở xa không giải khát được nên tôi chỉ mua online, tiện hơn.
Nhắc đến bí quyết thì tôi cũng có một cái, hoàn toàn mới vì tôi mới biết tối qua.
Tối qua chị dâu tôi qua nói chuyện, không hiểu sao lại nhắc đến hạt tiêu Tứ Xuyên. Cô cho biết hạt tiêu Tứ Xuyên còn có một công dụng tuyệt vời khác là chữa khỏi bệnh trĩ cho cô.
Tôi cũng tò mò nên hỏi cách chữa trị, vì bệnh trĩ phổ biến lắm, thời nay ai mà không mắc bệnh trĩ?
Chị dâu của Gao cho rằng đó cũng là sự trùng hợp ngẫu nhiên.Một bà già bảo cô đun sôi nước với hạt tiêu Tứ Xuyên, cho vào chậu, ngồi xổm xuống và hun khói với luồng khí nóng, mỗi ngày hút khoảng mười đến hai mươi phút. Cô ấy đã sử dụng nó trong sáu ngày liên tục và bệnh trĩ nặng của cô ấy đã được chữa khỏi hoàn toàn.
Tôi đã viết nó ra.Không ngờ hôm nay mình có thể học được, bán được và kể cho Tiểu Bàn biết.
Tiểu mập tuy nghi hoặc nhưng vẫn nhất quyết muốn mua rau đuổi, nói sẽ thử trước, nếu không được thì thử xông với nước tiêu.
Nhưng nó hành hạ tôi đến chết, Tiểu Bàn đau khổ nói, khiến tôi khó đến lớp. Tôi đã chi hơn một nghìn đô la để đến một phòng khám nhỏ nhưng chẳng thấy tiến triển gì cả.
Hãy đến bệnh viện lớn để khám và kiểm tra kỹ, đừng để phòng khám nhỏ lừa.Marco nói với anh ấy.
Mình chụp hình cho bạn xem có phải trĩ ngoại không nhé.Tiểu Bàn vừa nói vừa đưa điện thoại di động cho Mã Anh, dáng vẻ như đang vội đi tìm thuốc chữa trị.
Tôi rất sốc nhưng may mắn là anh ấy không cho tôi xem.
Anh Mã sẵn sàng nhìn vào đâu? Anh ta quay mặt sang một bên, tức giận nói: "Cho tôi xem có ích gì!"Tôi không phải là bác sĩ!
Cái nhìn ghê tởm đó khiến tôi hả hê và cười khúc khích rất lâu.